"Liệu cơm gắp mắm", bài học xương máu khi mua nhà

Tin thị trường

“Liệu cơm gắp mắm”, bài học xương máu khi mua nhà

Chị Thuỳ Linh, 34 tuổi hiện đang cư ngụ tại TP HCM chia sẻ đến bạn đọc về câu chuyện mua nhà của vợ chồng chị và cuộc sống nặng nề với khoản vay ngân hàng lên đến 1,7 tỷ.

Mua nhà gần 2 tỷ khi trong tay chỉ có 100 triệu đồng

Vì muốn có nhà riêng để an cư lạc nghiệp, sau khi chúng tôi kết hôn vào đầu năm 2013, vợ chồng tôi đi tìm mua nhà luôn. Do muốn dành hết tiền vào việc mua nhà nên vợ chồng tôi hạn chế chi phí tổ chức một đám cưới, chỉ làm qua loa trong phạm vi gia đình, họ hàng ở quê nhà thôi. Thậm chí sau khi cưới, chúng tôi không đi tuần trăng mật, vội trở lại TP HCM để lo thủ tục vay ngân hàng mua nhà.

Khi đó, chúng tôi chỉ có hơn 100 triệu đồng thôi mà lỡ thích căn nhà 1,8 tỷ đồng ở quận 8, nhà nằm trong hẻm trên đường Dương Bá Trạc. Vị trí này khá là lý tưởng và thuận lợi vì chúng tôi làm ở quận 1 và quận 5. Nhưng cũng chỉ vì “lỡ thích” đó mà nó đã mở ra một cuộc sống nặng nề gian truân trước mắt. Căn nhà này xây một trệt, một lầu, diện tích đất là 43m² còn tổng diện tích xây dựng là 80m².

Tôi có người bạn làm trong ngân hàng, sau khi được tư vấn và cả cách khai khống thu nhập của mình lên 30 đến 50 triệu/tháng để có thể vay đủ số  tiền mua nhà. Chúng tôi tiến hành làm hợp đồng 3 bên, ngân hàng trao tiền cho người bán và nhận về sổ đỏ còn chúng tôi chỉ vào nhà để ở và công việc chính của chúng tôi là hàng tháng trả nợ góp cho ngân hàng. Tuy nhiên, ngân hàng chỉ đồng ý cho chúng tôi vay 900 triệu. Còn lại 800 triệu, chúng tôi phải mượn sổ đỏ nhà của bố mẹ tôi ở quê, đem thế chấp và vay thêm ngân hàng dưới quê. Sau khi chúng tôi mua được nhà, bố mẹ chồng cho 100 triệu, chúng tôi mua sắm đồ đạc hết 50 triệu, 50 triệu còn lại dùng để trả nợ dần tiền gốc và lãi vay 2 ngân hàng trong mấy tháng đầu.

Thu nhập của hai chúng tôi cũng gần như nhau và cũng được gọi là có thu nhập cao, tôi thì làm y tá trong một bệnh viện công, ngoài giờ thì làm thêm cho một phòng khám tư nhân, tổng thu nhập khoảng 14-15 triệu/tháng. Còn chồng tôi là kỹ sư xây dựng tại một công ty của nước ngoài, lương khoảng 16-17 triệu/tháng. Do đó, chúng tôi tự phân công với nhau, tôi thì chịu trách nhiệm trả khoản vay 800 triệu, còn chồng tôi thì lo khoản vay 900 triệu. Hàng tháng, tôi gửi tiền vào tài khoản vay nợ của bố mẹ để ngân hàng tự trích trả nợ dần. Mỗi tháng, chồng tôi phải trả 14 triệu còn tôi cũng hơn 12 triệu (cả hai khoản chúng tôi đều vay 15 năm, lãi khoảng 12%/năm), số tiền ít ỏi còn lại dùng cho trang trải cuộc sống. Đôi lúc, bố mẹ tôi vì thương con nên khuyên tôi chỉ cần  chuyển 10 triệu thôi. Bố mẹ tôi giờ chỉ có lương hưu, không còn đi làm nữa nên có kẹt mấy tôi cũng không nỡ lấy tiền của bố mẹ.

Đều tập trung hết lo trả nợ nên vợ chồng tôi không chung tiền nhau, tiền ai người nấy giữ. Chúng tôi tính toán sát mức chi tiêu có thể, vừa đủ tiền để chi tiêu hàng ngày, và gần như không hề sắm sửa bất kỳ vật dụng gì cho gia đình cũng như đồ dùng cho cá nhân. Cũng may tôi đi làm chỉ mặc đồng phục nên không phải băn khoăn khi không sắm được quần áo mới. Để tiết kiệm tiền và thực ra cũng chẳng có thời gian nấu nướng, tôi thường ăn ba bữa ở căng tin bệnh viện, chồng tôi ăn cơm bụi bình dân ở ngoài, giá 15-20 nghìn một phần. Chỉ chủ nhật, không đi làm, tôi mới ở nhà nấu nướng. Ăn uống đạm bạc, lại làm nhiều vì thế mấy tháng sau đó, hai vợ chồng đều sụt cân, bạn bè và họ hàng gặp lại tưởng chúng tôi về sống với nhau không hạnh phúc.

Mà đúng là chúng tôi cũng cảm thấy không hạnh phúc thật. Dù vẫn yêu thương nhau nhưng cả hai đều chịu áp lực vì đồng tiền, vì khoản nợ với ngân hàng. Hai vợ chồng nếu có vay nhau 50 – 100 nghìn cũng phải đòi cho bằng được. Dù đã 30 tuổi, chúng tôi cũng chẳng dám sinh con lúc này.

tien_bc_dspl1[1]

Áp lực vì các khoản nợ làm ảnh hưởng hạnh phúc gia đình. Ảnh minh hoạ

Nửa năm sau khi mua nhà, chúng tôi đã vài lần phải vay tiền đồng nghiệp đề tiêu. Vì thế, chồng bàn với tôi cho thuê bớt hai phòng trên lầu. Chúng tôi phải làm thêm một cầu thang sắt bên ngoài để người thuê nhà không cần đi vào tầng trệt nơi vợ chồng tôi ở. Vậy là chúng tôi lại phải vay ngân hàng 30 triệu theo dạng tín chấp, lãi 16%/năm để sửa nhà.

Hai phòng trên lầu chúng tôi cho thuê được 4,4 triệu/tháng. Thế nhưng, suốt một năm, mỗi tháng chúng tôi phải trả ngân hàng thêm gần 3 triệu cho khoản vay tín chấp sửa nhà, vì vậy cũng chỉ được thêm 1,5 triệu/tháng, cuộc sống gần như chẳng có gì thay đổi.

Đầu năm 2015, chúng tôi trả xong khoản vay 30 triệu, hai khoản vay 900 triệu và 800 triệu cũng giảm được tầm 100 triệu mỗi khoản, nên lãi suất hàng tháng giảm đôi chút, cuộc sống dễ thở hơn trước, vợ chồng tôi bắt đầu nghĩ đến việc sinh con. Tuy nhiên, chúng tôi phải bỏ thai hai lần vì không có tim thai. Cả tuần, tôi chỉ được ở nhà chủ nhật nhưng lại không được nghỉ ngơi do người thuê trọ ở trên lầu thường xuyên gây ồn.

Đến tháng 9/2015, chúng tôi còn nợ ngân hàng khoảng 1,45 tỷ. Mỗi tháng chúng tôi phải trả 22 triệu tiền gốc và lãi ngân hàng. Nếu tôi không đi làm thêm thì thu nhập của cả hai vợ chồng tháng cao nhất chỉ có 28 triệu (tính cả tiền cho thuê phòng). Chồng bàn với tôi cho anh đi Nhật xuất khẩu lao động để lấy tiền trả nợ vay mua nhà, còn tôi nghỉ làm thêm để dưỡng sức, chuẩn bị sinh con. Tôi thấy thật vô lý, tôi không muốn một mình lo việc sinh con.

Sau rất nhiều hồi suy tính, chúng tôi quyết định bán ngôi nhà mình đang ở, được 2,25 tỷ, trả hết ngân hàng, còn dư 800 triệu. Chúng tôi vay lại 700 triệu, mua một ngôi nhà cấp 4, trong hẻm xe hơi, rộng 45m2, cũng ở quận 8, khu vực gần Lò Gốm (xa trung tâm hơn). Bây giờ mỗi tháng chúng tôi chỉ phải trả ngân hàng khoảng 10 triệu cả lãi và gốc. Ngay khi có bầu, tôi đã nghỉ làm thêm vì cuộc sống cũng không còn quá áp lực về tiền bạc. Mỗi tháng, chúng tôi chỉ tiêu khoảng 8 triệu và để dành 6 triệu để chuẩn bị cho sự ra đời của đứa con. Bây giờ, nhớ lại thời đi làm kiếm tiền để trả nợ mua nhà ở Dương Bá Trạc, tôi vẫn còn thấy rùng mình.

Lời kết

Đó là bài học xương máu cho những ai có dự định mua nhà, cuộc sống trong một căn nhà 1,8 tỷ tưởng chừng là sung sướng an nhàn của đôi vợ chồng lại trở thành cuộc sống vô cùng áp lực, ngày đêm phải chống chọi với khoản vay ngân hàng, và sau cùng nhìn lại số tiền lời dùng để “nuôi” ngân hàng trong suốt thời gian trả góp cũng lên đến cả trăm triệu. Nếu như không quyết định bán căn nhà đó kịp thời thì có lẽ kế hoạch trả nợ sẽ thất bại. Vợ chồng chị Linh cũng gặp không ít may mắn vì công việc của cả hai vợ chồng đều suôn sẻ, không rơi vào cảnh thất nghiệp, hơn nữa may mắn là hạnh phúc gia đình không đổ vỡ bởi cuộc sống vô cùng áp lực, khi mỗi ngày đều phải đương đầu với số nợ đó.